Nói nhỏ :

Mỗi người sinh ra trên cõi đời này có một cơ địa , một tinh cách riêng . Sự đấu tranh sinh tồn và các yếu tố may mắn hình thành nên số phận . Nhưng cuộc đời dù lê thê cỡ nào cũng chỉ là hữu hạn và ngắn ngủi so với thế giới tự nhiên.Ta bước vào nghiệp dạy Toán như một lẽ thường vì ta đam mê sự suy luận sáng tạo , tính kiên trì ; sự chính xác và được tự do cô đơn.

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

Tìm hiểu nghệ thuật Phục Hưng

Leonardo da Vinci và bức họa “Bữa tiệc cuối cùng”

Bức “Bữa tiệc cuối cùng” do Andrea Solari phục chế dựa theo tác phẩm của Leonardo da Vinci

“Bữa tiệc cuối cùng” hay “Bữa tiệc ly” (Tiếng Ý: Il Cenacolo hay L’Ultima Cena), là bức họa vô cùng nổi tiếng của danh họa Leonardo da Vinci. Tác phẩm được sáng tác vào khoảng năm 1495 đến 1498, miêu tả trai phòng của Tu viện Santa Maria ở thành phố Milano. Trong kỳ này, chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về sự kiện mà bức tranh mô tả, những chi tiết đắt giá trong tranh, cũng như âm nhạc ẩn dấu đằng sau bức tranh nổi tiếng này.

Bữa tiệc cuối cùng trong Kinh Thánh

Bữa tiệc ly là thời điểm cuối cùng Chúa Jesus ngồi ăn với các môn đồ của mình trước khi ngài bị chính quyền La Mã bắt và bị đóng đinh lên thập tự giá. Muốn hiểu rõ ràng hoàn cảnh của bữa tiệc này, chúng ta cần phải đặt nó trong hoàn cảnh sự xuất hiện của Chúa Jesus.
Đối diện với “Bữa tiệc cuối cùng” cũng là một bức tranh của Leonardo da Vinci mô tả cảnh Chúa Jesus bị đóng đinh trên thập tự giá
Thời bấy giờ, trong hoàn cảnh nhà cầm quyền La Mã cùng với giới lãnh đạo tôn giáo lợi dụng tín ngưỡng của người dân để trục lợi và làm điều xấu, sự xuất hiện của Chúa Jesus đã làm chấn động Do Thái giáo. Ngài đã chỉ ra sự giả trá trong đời sống tôn giáo, chỉ ra rằng nơi cầu nguyện ăn năn đã biến thành chốn trục lợi, chỉ ra thói đạo đức giả trong cách suy nghĩ của người làm chính trị, v.v.
Chính vì lẽ đó, nhà chức trách quyết định phải bắt giữ Chúa Jesus vì xem ngài là mối đe dọa cho quyền lực của họ. Tuy nhiên, họ chỉ dám làm việc này vào ban đêm hầu tránh bùng nổ bạo loạn vì Chúa Jesus được dân chúng yêu mến.
Một bức “Bữa tiệc cuối cùng” khác do Jacopo Tintoretto (1592–1594) thể hiện
Trong bữa tiệc cuối cùng trước khi bị bắt giữ, Chúa Jesus bẻ bánh, dâng lời tạ ơn, đưa bánh cho các môn đồ mà nói rằng “Này là thân thể ta”; Rồi lấy chén, tạ ơn, đưa cho các môn đồ mà nói rằng “Hết thảy hãy uống đi; vì này là huyết ta, huyết của sự giao ước đã đổ ra cho nhiều người được tha tội”. Sau cùng, ngài căn dặn môn đồ: “Hãy làm điều này để nhớ đến ta”. Chúa Jesus đã tiên tri với các môn đồ rằng, có một người sẽ bán rẻ ngài…
 Bức “Nụ hôn của Judas” (1866) của Gustave Doré
Quả là như vậy, Judas đã phản bội Chúa Jesus để đổi lấy 30 đồng bạc, bằng cách chỉ điểm ngài cho quân lính qua một nụ hôn…

Bức “Bữa tiệc cuối cùng”

Bức “Bữa tiệc cuối cùng” của Leonardo da Vinci bị thời gian tàn phá

Trong bức “Bữa tiệc cuối cùng”, Leonardo da Vinci tập trung mô tả phản ứng của từng môn đồ khi nghe lời tiên tri của Chúa Jesus. Mỗi môn đồ lại có một cung bậc cảm xúc riêng biệt. Do sự phá hủy của bức “Bữa tiệc cuối cùng” theo thời gian, chúng ta sẽ sử dụng một tác phẩm phục chế lại (1520) của Andrea Solari. Ở đây, chúng ta sẽ đi từ trái qua phải của bức tranh, chia làm bốn nhóm, mỗi nhóm ba môn đồ:
Nhóm thứ nhất
Nhóm thứ nhất: Bartholomew, James, và Andrew đều biểu lộ ra nét ngạc nhiên khi nghe lời tiên tri của Chúa.
Nhóm thứ hai
Nhóm thứ hai: Peter biểu lộ sự tức giận khó kìm chế được, trong tay cầm một con dao, nói chuyện với John. Hành động này biểu lộ cho sự kiện sau đó, khi Peter nổi nóng tấn công lính La Mã bằng một con dao lúc Chúa Jesus sắp bị bắt giữ. Judas biểu lộ nét sợ hãi khi nghe lời tiên tri, trong tay nắm chặt một túi tiền, có lẽ là tiền mà Judas đã nhận để phản Chúa. Ông ta là người duy nhất đặt khuỷu tay lên bàn, và đầu cũng được đặt ở vị trí thấp nhất so với những người khác. Người môn đồ trẻ tuổi là John thì có vẻ như đang bị sốc đến mức gần ngất đi.

Nhóm thứ ba
Nhóm thứ ba: Thomas trông có vẻ rất buồn, và giơ một ngón tay lên, khuôn mặt tỏ rõ sự ngờ vực. Hành động đó cũng biểu lộ cho sự kiện xảy ra sau này, khi Thomas nghi ngờ sự phục sinh của Chúa Jesus cho đến khi được tự mình cảm nhận quyền năng của Chúa. James tỏ vẻ bất ngờ đến mức không thể tin được, với hai tay giang ra. Trong khi đó, Philip có vẻ như muốn xin Chúa giải thích, bày tỏ lòng trung thành của mình.
                                                                             Nhóm thứ tư
Nhóm thứ tư: Matthew và Jude Thaddeus quay qua Simon với vẻ thắc mắc, hỏi xem liệu Simon có câu trả lời cho câu hỏi của họ về lời tiên tri của Chúa Jesus.
Bản thân Chúa Jesus lộ rõ sự bình thản và nét thoáng buồn, như biết trước tội lỗi của Judas, cũng như những gì mình sắp phải trải qua. Ngài được đặt giữa bức tranh, là tâm điểm trong tranh, thu hút từ mọi góc nhìn thông qua bố cục điêu luyện của người họa sĩ.
Động tác tay trái của Chúa Jesus tượng trưng cho lời tiên tri, còn động tác bên tay phải tượng trưng cho việc lời tiên tri ứng nghiệm vào Judas
Ngoài ra, trong bức tranh, chúng ta còn thấy rằng tay phải của Chúa Jesus đang với tới một chiếc bánh mì, còn tay trái đang đặt mở trên bàn, cũng hướng tới chiếc bánh mì khác. Điều này cũng được nhắc đến trong Kinh Thánh, là do Chúa Jesus đã tiên tri rằng kẻ phản Chúa sẽ lấy bánh mì vào cùng thời điểm với ngài. Ngài diễn đạt lời tiên tri đó bằng tay trái, khiến cho Thomas và nhất là James kinh ngạc sửng sốt. Cùng lúc đó, vì bị phân tâm bởi cuộc nói chuyện giữa Peter và John, Judas đã đưa tay ra lấy một cái bánh, cũng chính là cái bánh mì mà tay phải của Chúa Jesus đang với tới. Từ đó, Judas chính là kẻ phản Chúa ứng nghiệm với lời tiên tri.

Âm nhạc trong tranh vẽ

Là một tuyệt phẩm nổi tiếng của danh họa Leonardo da Vinci, “Bữa tiệc cuối cùng” cũng được coi là một bức họa tiềm ẩn nhiều thông điệp và gợi ý lạ lùng bên trong. Do thời gian tàn phá nên giờ đây chúng ta chỉ có thể thấy được một dị bản phục chế không hoàn chỉnh của “Bữa tiệc cuối cùng”. Tuy nhiên, điều đó cũng không thể làm vơi đi những bí ẩn của “Bữa tiệc cuối cùng” khi một nhạc sĩ kiêm chuyên viên máy tính người Ý công bố phát hiện mới cho thấy, trong bức tranh còn ẩn giấu âm nhạc…
Giovanni Maria Pala, tác giả của phát hiện trên cho biết ông bắt đầu nghiên cứu kỹ bức tranh Bữa tối cuối cùng từ năm 2003. Điều đầu tiên khiến ông chú ý là tấm khăn trải bàn với những đường kẻ ngang, dọc, bên trên là những lát bánh mỳ, trông giống như các nốt nhạc. Quan sát một cách tổng thể, Pala nhận thấy 12 tông đồ của Chúa được bố trí thành 4 nhóm, mỗi nhóm 3 người. Cách bố trí này gợi sự liên tưởng đến các bản nhạc theo nhịp 3/4, vốn rất thịnh hành ở thế kỷ 15, khi Da Vinci thực hiện bức tranh. Cuối cùng, Pala phát hiện ra rằng nếu coi bàn tay của Chúa và các tông đồ cùng với các lát bánh mỳ là những nốt nhạc, rồi đọc chúng theo chiều từ phải sang trái như cách viết thường thấy của Leonardo Da Vinci thì người ta thu được một bản nhạc thực sự.
Âm nhạc trong bức “Bữa tiệc cuối cùng”
Tuy nhiên, nếu chỉ có dấu hiệu về những nốt nhạc thì chưa đủ làm nên một giai điệu đúng nghĩa, cho tới khi Pala phát hiện ra điểm mấu chốt: khuông nhạc này phải được đọc từ phải sang trái – theo đúng cách viết của Leonardo Da Vinci. Trong cuốn sách của ông mang tựa đề “La Musica Celata” (Tạm dịch là “Giai điệu ẩn giấu”), Pala đã mô tả chi tiết về hành trình tìm kiếm của ông về giai điệu đằng sau bức danh hoạ. Từ đó, ông đã đưa ra một bản hòa tấu có độ dài 40 giây, với tiết tấu trang nghiêm giống như loại nhạc dùng cho lễ cầu nguyện. Nhạc sĩ người Ý này cho biết, bản nhạc nghe hay nhất khi được chơi bằng đàn ống, loại nhạc cụ phổ biến trong các dàn nhạc nhà thờ vào thời của Da Vinci.
Bức “Bữa tiệc cuối cùng”
Không chỉ có vậy, Pala còn nhận thấy vị trí các “nốt nhạc” trong bức tranh nếu được liên kết với nhau theo từng dòng sẽ làm thành những ký hiệu rất lạ, giống như loại chữ hình nêm của các nền văn minh Tây Á thời cổ đại. Một chuyên gia nghiên cứu về kinh Thánh nổi tiếng ở Rome đã xác nhận phát hiện của Pala và cho biết thêm rằng những ký tự hình nêm này tạo thành một câu bằng tiếng Do Thái cổ có nghĩa là “vinh quang và hiến dâng bên Người”.
Sưu tầm

Thứ Tư, 1 tháng 3, 2017

Top 5 trường đại học hàng đầu của Hoa Kì

Top 5 trường đại học “đỉnh” nhất ở Mỹ
1. Hardvard


Danh tiếng của ngôi trường này thì không cần phải bàn cãi bởi vì không chỉ người dân Mỹ biết đến nó mà hầu như tất cả mọi người trên khắp thế giới, ngôi trường danh giá và đáng mơ ước của tất cả những sinh viên có ý định du học.
uyết nổi tiếng và những bộ phim đình đám trên màn ảnh. Harvard là một đại học tư nhân ở Cambridge, bang Massachusetts (Mỹ) thành lập vào năm 1636, hiện có 11 đơn vị học thuật và 10 phân khoa đại học, mỗi năm ngôi trường này tuyển một lượng sinh viên khá lớn, lên đến 6655 chỉ tiêu.
Chỉ vài sinh viên Việt Nam được tuyển chọn vào ngôi trường này và học đều là những gương mặt xuất sắc nhất như Tôn Hà Anh (cựu học sinh trường Amsterdam Hà Nội) giành được kết quả toàn điểm A ở ngôi người này, hay như Lê Ngọc Tường Vân (cô gái đến từ Huế) từng được tổng thống Mỹ 4 lần trao bằng khen.

2. Đại học Princeton


Đại học Princeton theo hình thức kiểu tư thục nằm ở Princeton, New Jersey, Hoa Kỳ, được thành lập vào năm 1746 sau nhiều lần đổi tên
Đây là trường đại học đầu tiên ở Mỹ áp dụng chính sách “không nợ học phí” với sinh viên nhưng mỗi năm lượng hồ sơ mà sinh viên đăng ký học ngôi trường này vẫn rất đông bởi chất lượng đào tạo của nó.
Nhiều chương trình đào tạo sau đại học ở trường đại học Princeton được đánh giá bởi chất lượng đào tạo cao trên nhiều ngành như: toán, vật lý, kinh tế, lịch sử và triết học. Chỉ tiêu tuyển sinh hằng năm của trường này lên đến 5275. Hiện chưa có nhiều du học sinh Việt Nam được học ở ngôi trường này.

3. Đại học Columbia


Với chỉ tiêu 7743 tuyển sinh hằng năm cùng chất lượng đào tạo các chuyên ngành khoa học và nghệ thuật được đánh giá cao, đại học Columbia được thành lập từ năm 1754 đã trở thành ngôi trường danh giá ở cường quốc Mỹ.
Trường đại học này vô cùng phù hợp với những sinh viên du học sinh bởi nó cung cấp cho chỗ ở mỗi sinh viên suốt 4 năm học. Trường đại học Columbia danh giá này còn điều hành nhiều giải thưởng quy mô và cao quý như giải thưởng văn học Mỹ, giải Pulitzer và là thành viên cốt cán của Hiệp hội các Viện Đại học Hoa Kỳ. Trong số những người Việt nổi tiếng có Thiền sư Thích Nhất Hạnh từng giảng dạy ở viện đại học này trong thập niên 1960.

4. Đại học Stanford


Được coi là ngôi trường danh giá của nhiều ngôi sao Hollywood, đại học Standford nằm ở bang California, Mỹ và được thành lập vào năm 1885. Sau nhiều năm tồn tại, ngôi trường này vẫn luôn được bình chọn là một trong những trường đại học hàng đầu thế giới. Mỗi năm trường đại học này tuyển sinh hơn 6000 chỉ tiêu.
Đại học Standford cung cấp cả chương trình đào tạo cho sinh viên đang theo học đại học và sinh viên sau đại học. Các chuyên ngành được đào tạo ở ngôi trường này gồm giáo dục và đào tạo, luật, kinh tế. Cô sinh viên tài năng của trường trung học Amsterdam Hà Nội Nguyễn Thị Bích Diệp từng giành được học bổng để bước chân vào ngôi trường danh giá này.

5. Đại học Pennsylvania


Thuộc mô hình đại học tư thục, nằm tại thành phố Philadelphia, thuộc bang Pennsylvania, Hoa Kỳ.
Ngôi trường này có thế mạnh đào tạo các chuyên ngành như khoa học cơ bản, nhân chủng học, luật học, y dược, giáo dục học, kỹ thuật và kinh doanh. Người sáng lập ra ngôi trường danh giá này, Benjamin Franklin đã ủng hộ cho các chương trình giáo dục thực tiễn về thương mại và quản lý nhà nước.

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017

Lão Khoa Bình về Thơ

Trần Đăng Khoa: Bộ y tế nên có thuốc đặc trị... cai thơ
Thứ 6, 08:00, 12/08/2016
http://vov.vn/blog/tran-dang-khoa-bo-y-te-nen-co-thuoc-dac-tri-cai-tho-539211.vov 


Bây giờ thì trên trời dưới thuốc. Chẳng thiếu loại thuốc gì. Mà toàn thuốc tốt. Nhưng cái thứ thuốc bạn tôi đang cần thì Bộ Y tế không có. Cũng chẳng có nước nào trên thế giới có!
Ông bạn vong niên của tôi là một nhà văn rất nổi tiếng, nếu nói tên, chắc bạn đọc sẽ biết ngay. Trong một lần, bên chén rượu thuốc, ông bảo tôi: “Ông đã bao giờ gặp bà Tiến Bộ trưởng Bộ Y tế chưa?”. “Chị Tiến có bao giờ xa dân đâu. Tôi “đụng” chị ấy cũng vài lần. Đều là tình cờ. Lần nào chị ấy cũng đều chủ động đến bắt tay. Có hôm chị ấy còn bảo: “Tôi với bác là đồng niên đấy!”. “Thế mà tôi già khú còn bà cứ như người đương thì ở cái tuổi 40!”. Chị ấy còn công khai số điện thoại để mọi người có chuyện gì thì báo thẳng cho chị ấy. Đấy là một người rất tử tế và rất có trách nhiệm!”.
 “Thế thì lúc nào gặp bà ấy, ông cho tôi nhắn một lời…”. Ông muốn gì?”. “Muốn bà ấy cho quân sáng chế ra một loại thuốc đặc trị”. “ Thuốc gì?”. “Thuốc cai thơ!”. “Cái gì?”. “Thuốc cai thơ. Trước đây ra ngõ gặp anh hùng. Bây giờ ra ngõ gặp nhà thơ. Kinh bỏ bà! Có ông đói nhếch. Bụng đầy rau muống mà đi đâu cũng đọc thơ như ve. Đi họp ở đâu mà gặp “nhà thơ” là thế nào cũng bị “nhà thơ” dúi vào tay tập thơ mới. Cuối tập còn có cả hàng chục bài thơ được các nhạc sĩ nối tiếng phổ nhạc. Kinh bỏ bà!”. “Thì bây giờ ông cũng đang gặp nhà thơ đấy thôi”. “Tôi biết rồi. Không phải doạ. Ông làm thơ từ bé. Nhưng tôi có thấy ông bàn chuyện thơ hay đọc thơ ông ổng đâu. Trông ông cứ như phu đào huyệt. Ghê chết đi được!”
Tôi nghĩ, Thơ ca đồng nghĩa với cái đẹp. Nó thuộc về phái đẹp. Bởi thế, người ta mới gọi nó là nàng thơ. Tôi cứ hình dung nàng là một người đàn bà kiều diễm và lẳng lơ. Đã thế, nàng lại còn có đôi mắt lác ướt át. Chính con mắt lác này đã làm khổ người đời. Bởi anh nào theo đuổi nàng, cũng ảo tưởng ngỡ nàng liếc mắt đưa tình với mình, ngỡ nàng ngắm mình đắm đuối lắm. Thực tình, nàng chỉ là một mụ đỏng đảnh ích kỷ, nhưng lại rất có ý thức về cái nhan sắc đẹp đến bí hiểm của mình. Nàng núng nính đi giữa giới mày râu, con mắt lác lúng liếng tự ve vuốt hai bờ vai thon thả, óng nuột của chính mình.
Nàng tự yêu mình đấy. Nói theo ngôn ngữ của lứa tuổi “ô mai” là nàng đang “tự sướng”. Vậy mà gã si nào cũng ảo tưởng  đang được nàng yêu. Ấy thế mới khổ! Khối anh hoá thân tàn ma dại vì đeo đuổi nàng.
Tôi có một ông bạn là nhà kinh doanh, giám đốc công ty giày dép. Một ông chủ giàu có, của nả đề huề. Thế rồi đùng một cái, hoá ra anh ngẩn ngơ, đến nỗi phải bán vật liệu, bán xí nghiệp, rồi bán nốt cả đất cát, nhà cửa, làm cái anh phá sản, chỉ còn thiếu nước đứng đường.
Khổ! Ăn phải bả nàng đấy!
Lại có anh nửa đêm đến gõ cửa nhà tôi: "Giời ơi, tao buồn quá, mày ạ! Hôm nay có hai thằng nát rượu phóng Honda, nó vặn đèn to hết cỡ, rồi dang tay ra chặn tao. Láo! Tao phóng thẳng vào giữa mặt chúng nó, thì giời ơi, hai thằng giời đánh ấy lại có phép tàng hình. Nó biến ngay thành cái xe tải. Lù lù một “thằng” bò ma. Chính cái “thằng” bò ma này đã "nghiến" Xuân Quỳnh với Lưu Quang Vũ đây. Láo! Tao lao thẳng vào giữa mũi nó. Chứ lại sợ nó à? Tao không sợ thì tất nó phải sợ tao. Thằng lái nhảy xuống, lạy như bổ củi: “Bố ơi, con biết bố muốn "thăng thiên" rồi. Nhưng bố thương con với. Con còn cả một đống vợ con. Con mà rũ tù thì chúng nó chỉ còn có một cách là đi ăn mày. Thôi, con biếu bố ba trăm ngàn để bố uống rượu. Rồi bố tha cho con! Hề! Thế là tao tha đấy. Tha! Biết thân biết phận thế thì tha. Láo!”
Rồi anh khóc ồ ồ. Gương mặt xồm xoàm râu ria nhem nhuốc nước mắt. Rồi anh ngồi bệt xuống sàn nhà, rút trong cái túi vải đựng thơ một chai rượu đế, rót ồng ộc ra cái cốc vại: "Sao, mày không uống được rượu à? Tịt hoàn toàn à? Giời ơi, thế thì mày khổ quá! Tao thương mày quá! Mày là thằng bất hạnh nhất ở cái thế gian này! Giời cho mày một tí may mắn, nhưng giời cũng lấy đi của mày nhiều thứ quá. Mày có biết mày là thằng khốn khổ, khốn nạn nhất thế giới không, hở Khoa? Tao thương mày quá".
Thế là anh lại khóc. Khóc vì thương tôi. Còn tôi thì trố mắt nhìn anh. Không ngờ anh đến nông nỗi này. Một kỹ sư hoá, Tiến sĩ Hoá học, từng du học nhiều năm ở nước ngoài, về làm ở nhà máy bánh kẹo. Một nhà máy lớn có tiếng ở Hà Nội. Nhiều lần cắp cặp đi nước ngoài. Anh chẳng còn thiếu thứ gì.
Nhưng những cái anh có, anh lại không thích. Anh chỉ thích cái anh không có. Đó là thơ ca. Đối với anh, chỉ thơ ca là vĩnh cửu. Chức tước to như ông giời rồi cũng ra ma. Tiền bạc, của nả rồi cũng ra ma. Chỉ có thơ ca là sống mãi. Bây giờ người ta vẫn còn đọc Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương, Đoàn Thị Điểm. Mấy năm trước còn kỷ niệm 250 năm ngày sinh Nguyễn Du. Cả nước kỷ niệm ngày sinh của Đại thi hào. Mà ngày sinh lần thứ 250. Có ai sống được đến 250 năm không? Chỉ có ông Hoàng Thi Ca thôi. Mà không phải 250 năm, 2500 năm sau, người ta vẫn còn mừng sinh nhật ông Bành Tổ thơ này. Bởi thế, anh quyết định bỏ tất cả để đi làm thi sĩ. Nhưng chưa kịp thành thi sĩ, anh đã hoá con ma men mất rồi. Ăn phải bả của cô nàng mắt lác ấy rồi!
Bây giờ có rất nhiều người làm thơ, hay bị thơ làm. Nhưng có sao đâu. Khổ là khổ người làm thơ, chứ bạn đọc thì sướng chứ. Vì có rất nhiều thơ để đọc. Trong đó có không ít thơ hay. Thơ dở thì bỏ. Thơ hay thì nhâm nhi. Người đọc được quyền õng ẹo chọn lựa. Một cô gái đẹp, chỉ có mỗi một anh đến ve vãn thì thảm lắm. Bây giờ mình cũng chẳng phải sắc nước hương trời gì mà có hàng trăm anh đến vo ve thì sướng chứ. Tha hồ để kiêu, để chảnh. Ấy là cái sướng của bạn đọc bây giờ!
Nhà văn nổi tiếng Nguyễn Khắc Trường, tác giả của cuốn tiểu thuyết lừng danh “Mảnh đất lắm người nhiều ma” bảo: “Nhà nhà làm thơ – Người người làm thơ – Vè nhất định thắng – Thơ nhất định thua”. Thế mà đến nhà riêng Nguyễn Khắc Trường, thấy trên giá sách của ông xếp bao nhiêu thơ. Hoá ra cái ông “lắm người nhiều ma” này đang ngâm cứu thơ, giời ạ!. Còn ông nhà văn nổi tiếng, bạn vong niên của tôi, cái ông đang muốn nhờ bà Tiến sáng chế thuốc cai thơ, như một thứ thuốc cai nghiện, bây giờ lại “phơi nhiễm”. Vừa rồi gặp tôi, ông đùng đùng dúi vào tay tôi ba tập sách mới của ông. Không phải văn xuôi mà toàn thơ. Bây giờ mới đúng là “kinh bỏ bà!”.

                                                                                                           Trần Đăng Khoa

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2017

Các phím chức năng trên keyboard

TÌM HIỂU BÀM PHÍM CỦA  MÁY TÍNH
Thao tác nhanh với hàng phím F1 đến F12 giúp tiết kiệm vô số thời gian dùng máy tính ít người biết

Các phím chức năng từ F1 đến F12 là hàng phím đầu tiên trên bàn phím máy tính. Tuy ngày nào bật máy, bạn cũng nhìn thấy những chiếc nút ‘thân thuộc’ này nhưng không phải mọi người trong chúng ta đều biết rõ chức năng của chúng.  
Một số phím trong hàng này khá hữu ích và có thể dùng như phím tắt thay cho chuột. Hãy cùng tìm hiểu công dụng của hàng phím từ F1 đến F12 qua HƯỚNG DẪN DƯỚI ĐÂY :

Phím F1
- Dùng để hỗ trợ trên mọi ứng dụng, trình duyệt và các tiện ích… Nếu bạn cần sự trợ giúp chỉ cần nhấn phím F1 thì cửa sổ trợ giúp sẽ mở ra cho bạn mọi thắc mắc.
- Phím F1 còn được sử dụng để vào BIOS, sử dụng khi khởi động máy tính
- Tổ hợp phím Windows + F1 sẽ mở cửa sổ Microsoft Windows help and support center
- Còn nếu đang làm việc với cửa sổ Windows Explorer. Bấm phím Ctrl + F1 sẽ hiển
thị Task Pane
-Shift + F1: Biến con trỏ thành mũi tên hình dấu hỏi để bật Help chi tiết
Phím F2
- Sử dụng hím F2 giúp bạn đổi tên file hay thư mục
- Alt + Ctrl + F2: Mở file như một MS Word
- Ctrl + F2: Mở cửa sổ xem trước trong Word
- Alt+Shift+F2: Save văn bản (trong menu File hoặc bằng Ctrl+S). 
- Ctrl+Alt+F2: Lệnh Open (trong menu File hoặc bằng Ctrl+O)

Phím F3
- Đối với MS-DOS hoặc Windows, bạn có thể dùng phím F3 kết hợp với một số phím khác gọi chức năng tìm kiếm trên các phần mềm thông dụng
- Windows + F3: Tìm kiếm nâng cao cửa sở mở trong Microsoft Outlook
- Shift + F3: chuyển đổi định dạng văn bản giữa chữ hoa và chữ thường trong Microsoft
- Alt+F3: Tạo từ viết tắt trong Autotext.Word 
Phím F4
- Lặp lại thao tác cuối cùng gần nhất
- Khi bạn nhấn F4 trong Windows Explorer và Internet Explorer thì nó sẽ mở ra cho bạn thanh địa chỉ
- Ctrl + F4: Đóng mở cửa sổ trong cửa sổ hiện tại, ví dụ như một tab trong chương trình
- Alt + F4: Đóng cửa sổ hệ thống trong Windows

Phím F5
- Lệnh GoTo/Find/Replace (trong menu Edit)
- Phím chức năng F5 có tác dụng làm mới trang hiện tại (Reload hoặc Refresh) chương trình và thiết kế lại sự sắp xếp các thư mục trong máy tính hay ứng dụng trong Windows
- Dùng khởi động chế độ trình chiếu trên PowerPoint
-Ctrl+F5: Thu nhỏ lại kích thước vùng văn bản mặc định bị thu nổ. 
-Alt+F5: Thu nhỏ lại kích cỡ vùng làm việc mặc định chương trình

Phím F6
- Di chuyển con trỏ trong thanh địa chỉ và dùng để bôi đen thanh địa chỉ trên các trình duyệt
- Ctrl + Shift + F6: dùng để mở tài liệu trong Microsoft Word
- Ctrl+F6: Chuyển sang văn bản kế tiếp (trong trường hợp mở nhiều văn bản) 
- Ctrl+Shift+F6: Chuyển sang văn bản trước đó.

Phím F7
- Dùng để kiểm tra lỗi chính tả và ngữ pháp trong một chương trình tài liệu như Microsoft
- Tắt mở các chức năng Caret browsing trên Firefox và IE 8 trở lên
- Lệnh Spelling_kiểm lỗi (trong menu Tool). 
- Shift+F7: Lệnh Thesaurus_từ điển đồng nghĩa (trong menu Tool/Language). 
- Ctrl+Shift+F7: Cập nhật thông tin nối kết trong một văn bản nguồn Word

Phím F8
- Phím này dùng để khởi dộng máy tính vào chế độ an toàn, và thường sử dụng nhiều nhất là chế độ SafeMode
-Mở rộng vùng đã chọn (đã bôi đen). 
- Alt+F8: Chạy một macro.

Phím F9
- Có thể nói F9 gần như không có bất kỳ chức năng gì trong Windows. Nhưng bạn vẫn có thể sử dụng trong một số chương trình cá nhân. Khi bạn nhấn phím F9 thì sẽ xuất hiện chương trình trợ giúp màn hình và chỉ ra cho bạn các từ có chức năng quan trọng
- Cập nhật trường đang chọn. 
- Shift+F9: Chuyển đổi qua lại giữa việc xem mã trường và xem kết quả trường

Phím F10
- Với phím F10 bạn có thể hiển thị thanh Menu trên các cửa sổ đang dùng
- Shift + F10: Giống như click chuột phải
- Với một số dòng máy khi nhấn F10 hệ thống của bạn khởi động sẽ cho bạn thông tin BIOS
-  Bật thanh menu bằng bàn phím. 
Ctrl+F10: Phục hồi cửa sổ văn bản bị thu nhỏ (ngược với lệnh Ctrl+F5). 
- Ctrl+Shift+F10: Phục hồi lại cửa sổ chương trình bị thu nhỏ (ngược Alt+F5) 

Phím F11
- Để mở chế độ toàn màn hình là chức năng của F11. Nó có thể được sử dụng cũng như làm việc trong bất kỳ trình duyệt nào
- Vào chế độ Recovery trên các máy hiệu Emachines, Gateway, Lenovo
- Ẩn các cửa sổ đang mở và hiện màn hình chính trên các máy tính cài Mac OS 10.4 trở lên
- Chuyển tới trường kế tiếp (nếu trong văn bản có nhiều trường) 
- Shift+F11: Chuyển tới trường trước đó. 
- Alt+F11: Bật mã Visual Basic (xem mã nguồn của macro).

Phím F12
- Dùng để mở cửa sổ Save As trong Microsoft Word
- Phím F12 sẽ mở ra hộp Kiểm tra phần tử trong bất kỳ trình duyệt nào mà bạn có
- Hiển thị Menu Boot với một số dòng Mainboard
- Ctrl + Shift + F12: Là lệnh in tài liệu Microsoft Word
- Fn + F1 đến Phím F12  bình thường sẽ làm nhiệm vụ được in trên các phím tương ứng. Cái này thường được sử dụng cho những bạn có máy tính xách tay.
- Shift+F12: Lệnh Save. 
- Ctrl+F12: Lệnh Open.