Số học thường được ví như là trò chơi của các bộ óc siêu
phàm sáng tạo của các nhà toán học . Nhưng cũng có quan niệm : số học bắt nguồn
từ nhu cầu giải quyết các bài toán thực tiễn đặt ra cho các nhà toán học . Để
minh chứng cho luận điểm này tôi mời bạn hãy quan sát một ví dụ về dịch vụ đổi tiền và
thanh toán tiền trong ngành ngân hàng:
Ví dụ : Bạn chỉ cò hai loại tiền xu : 3 xu và 5 xu . Để thanh toán tiền cho khách hàng (đơn vị
tính bằng xu và chỉ dùng 2 loại tiền mà bạn có ) chẳng hạn tôi nêu một số trường
hợp cụ thể như sau :
Ông A được nhận 16 xu
= 2 đồng 5 xu + 2 đồng 3xu
Bà B được nhận 19
xu = 2 đồng 5 xu + 3 đồng 3xu
Anh C được nhận 41
xu = 7 đồng 5 xu + 2 đồng 3xu
Nhưng nếu cô D được nhận 7 xu thì bạn sẽ thanh toán bằng
cách nào cho cô ấy nhỉ ? Xin thưa : bạn không thể có cách nào để thanh toán cho
cô D cả ! Vì sao ư ? Đó là câu hỏi khó với
nhiều bạn và không dễ gì cắt nghĩa ngay . Giải thích điều đó phải dẫn bạn đến việc chứng minh mệnh đề : Không thể
thanh toán 7xu bắng chỉ 2 loại tiền : 3
xu và 5 xu !.
Từ ví dụ trên xuất hiện
các câu hỏi sau :
Câu hỏi 1: Nếu cần thanh toán m xu cho khách hàng và chỉ dùng 2 loại tiền : 3 , 5 xu thì có bao nhiêu trường hợp mà bạn không thể thanh toán được ? Số m lớn
nhất mà không thể thanh toán được là bao nhiêu ? Vì sao ?
Câu hỏi 2 : Nếu bạn có 2 loại tiền xu : a xu và b xu , với (a
; b ) = 1 thì số m lớn nhất mà không thể
thanh toán được bằng 2 loại tiền xu của bạn có mối liên hệ như thế nào với a ,
b ?
Câu hỏi 3 : Bạn cần ít nhất mấy lọai đồng xu để có thể
thanh toán hoặc trao đổi mọi nhu cầu của khách hàng ?
Bạn thấy đấy : Chỉ từ một bài toán rất nhỏ trong thực tế đã
làm xuất hiện các vấn đề cần giải quyết , Và chính lúc này cần sự nghiên cứu của
những người giỏi về số học để giúp bạn trả lời
các câu hỏi đặt ra trên đây – Và
như vậy thì các bạn bắt đầu hiểu và cảm ơn các nhà lí thuyết số trong toán học rồi đấy !
Tôi xin nói thêm với các bạn : Có rất nhiều bài toán thực tế
có bản chất tương tự như ví dụ trên , nó tổng quát hóa như sau : Cho 2 số
nguyên dương a , b nguyên tố cùng nhau . Hãy xác định số nguyên dương m lớn nhất
sao cho m không biểu diễn được dưới dạng : ax + by với x ; y là 2 số nguyên
không âm
■ Bài toán này được nhà toán học Đức Ferdinand Georg Frobenius
(1849 – 1917) nêu ra từ thực tiễn bài toán đổi tiền và sau này được tổng quát
thành bài toán sau :
Nhà toán học người Anh Jame JosephSylvester (3 /9/1814 – 15/5/1897)
Hệ quả :
■ Theo (**) thì Với mọi k, 0 < k < S
, thì có đúng một trong hai số k , S-k biểu diễn được dưới dạng ax +
by với x, y nguyên không âm Và như vậy cùng với S sẽ có ít nhất 2 số
nguyên dương không thể biểu
diễn được thành dạng ax + by với với a ; b là hai số dương (a;b) = 1 và x ≥ 0
; y ≥ 0
■ Với mọi số nguyên dương n ≥ (a – 1)(b – 1) ta có S = n + (S – n) và vì S
– n < 0 nên không biểu diễn được thành dạng ax + by với với a ;
b là hai số dương (a;b) = 1 và x ≥ 0 ; y ≥ 0 nên theo bổ
đề 2 thì N biểu diễn được thành dạng ax + by với với a ;
b là hai số dương (a;b) = 1 và x ≥ 0 ; y ≥ 0 , hay nói
cách khác : Một số nguyên dương N > S
đều biểu diễn được thành dạng ax + by với với a ;
b là hai số dương (a;b) = 1 và x ≥ 0 ; y ≥ 0 => S là số nguyên dương nhỏ nhất không biểu diễn được thành dạng ax + by với với a ;
b là hai số dương (a;b) = 1 và x ≥ 0 ; y ≥ 0
BÀI TẬP ÁP DỤNG :
Bài 1: Chứng minh rằng phương trình ax + by = m (trong đó a và b là hai số nguyên dương nguyên tố cùnh nhau) luôncó nghiệm nếu m > ab-a-b
Bài 2: Có ba loại quả cân: 15, 20 và 48 g. Hỏi có thể cân được những trọng lượng nào nếu dùng cân
Bài 2: Có ba loại quả cân: 15, 20 và 48 g. Hỏi có thể cân được những trọng lượng nào nếu dùng cân
Bài 3: (IMO 1983) Cho a, b, c là các số nguyên dương với (a, b) = (b,
c) = (c, a) = 1. Chứng minh rằng 2abc – ab – bc – ca là số nguyên lớn nhất
không biểu diễn được dưới dạng xbc + yca + zab với x, y, z là các số nguyên
không âm.
Bài 4: Với tập hợp A, ký hiệu
|A| và s(A) tương ứng là số phần tử và tổng các phần tử của tập hợp A (nếu A = tập rỗng thì |A| = s(A) =
0). Cho S là tập hợp gồm các số nguyên dương sao cho
a)
tồn tại hai phần tử x, y thuộc S với (x, y) = 1.
b)
nếu x, y thuộc S thì x + y thuộc S.
Gọi T là tập
hợp tất cả các số không nằm trong S. Chứng minh rằng : s(T) < T^2
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét